- Vừa rồi có phải cô nói được tôi chờ là niềm may mắn của cô phải ko?_ hắn hỏi = cái giọng lí nhí
- Phải_ tôi thản nhiên gật đầu
Mắt hắn sáng lên rồi ko nhìn tôi hắn nói nhanh:
- Vậy sao cô ko sử dụng cái may mắn đó đi chơi vs tôi 1 buổi nhỉ?
À định dụ dỗ con gái nhà lành đây mà
- Ko_ tôi thản nhiên đáp
- Tại sao???_ lại hét
- Anh biết đấy tôi mê tín lắm, số tôi nó đen quen rồi, đen riết rồi cũng chỉ vậy thôi, nhưng thầy bói bảo nếu tôi gặp may 1 lần thì lần sau sự đen đủi sẽ tăng lên gấp bội, eo ơi tôi ko muốn chết sớm đâu_ tôi lè lưỡi nói
- Hừ cô sứ chờ xem, rồi cô sẽ là của Trần Lam Phong này thôi, đồ ương ngạnh (cái thằng này lại mắc bệnh đu cây táo, trèo cây sung rồi, nhưng các pạn yên tâm tôi đảm bảo hắn sẽ sớm vào bệnh viện thôi hehe)
- Vậy về chuẩn bị tiền đi nhé_ tôi nói
- Tại sao?_ lại ngây thơ nữa rồi
- Hỏi lạ nhỉ chuẩn bị tiền tỉ đô để mua tôi từ bố mẹ tôi chứ sao, tôi là do bố mẹ sinh ra nếu muốn tôi trở thành của anh thì anh phải hỏi mua từ bố mẹ tôi chứ, rõ là ngốc
- Cô.... sao cô dám bảo tôi ngốc hả_ (Dây thanh quản tốt thật)
- Thôi ko nói nữa anh có thấy cái gì kia ko?_ tôi hỏi chỉ tay về phía chân trời mỉm cười
- là sao?
- Ngu thế, là mặt trời đang xuống núi đấy, ý tôi là anh đang cản trở con đường về nhà gặp mẹ của tôi , thôi muộn rồi anh cứ việc ở đấy bao lâu tùy ý còn tôi phải về đây.bye bye
Nói rồi tôi đạp xe dông thằng. Ôi bố mẹ ơi bố mẹ phải cô gắng giữ đứa con tội nghiệp này đấy, hãy đầu tư cửa chống trộm vào phòng con kẻo có người đêm đến thòng dây vào cổ cướp con đi mất đấy.
Vừa về đến nhà, việc đầu tiên của tôi là ra vườn hỏi thăm sức khỏe của Chít, Pi và Ki, sau đó mùi thức ăn thơm nức mũi kéo chân tôi vào bếp, ái chà sống rồi, cả buổi chiều có được thứ gì bỏ bụng đâu cơ chứ. Món thịt gà tẩm bột chiên giòn khiến tôi ứa nước miếng, lại còn có cả 1 con vịt trong lò vi ba nữa chứ, chẳng lẽ hôm nay mẹ biết đứa con đáng thương của mình phải chịu nhiều gian nan vất vả nên đã chuẩn bị cho tôi chăng, ôi chỉ cần ngửi mùi thôi cũng đủ thèm thuồng rồi. Trong bếp chị Lan (giúp việc nhà tôi) đang sắp thịt gà quay ra đĩa bày lên mâm, tôi liếm môi gọi to:
- Chị Lan....
Chị Lan giật bắn người quay ra nói:
- Giật bắn cả người, em về khi nào thế?
- Hê hê_ Tôi cười xòa nhìn mâm thức ăn ngon lành hỏi_ hôm nay là ngày gì mà lắm món ngon thế hả chị?
- À, mẹ em nói có khách, nên bảo chị chuẩn bị thức ăn ngon.
Chỉ 2 từ thôi: "chưng hửng", ra là có khách thế mà tôi cứ tưởng mẹ tôi có thần giao cách cảm cơ đấy, rõ là viển vông. Nhưng mà, tôi đói lắm rồi bụng sôi cả lên thế mà chị Lan chẳng dễ thương gì cả, sao ko hỏi tôi 1 câu đại loại như: "em có muốn nếm thử 1 miếng ko", chẳng lẽ thức ăn sờ sờ trước mắt mà tôi chỉ có thể nuốt nước miếng thèm thuồng, thôi được chỉ còn 1 cách . Tôi hắng giọng nói:
- Ư hừm... à chị Lan này, chị ko ngắm sao băng à?
- Sao băng?_ mắt chị Lan mở to ra ngạc nhiên thấy rõ
- Vâng, em nghe trên tivi người ta bảo hôm nay tầm này sẽ có sao băng đấy
- Thật ko?
- Em nói phét chị làm gì (tội lỗi), chị ko xem thật à, sắp hết rồi đấy
- Ừ ừ, chị đi ngay, ngồi đây trông thức ăn cho chị nhé!
- Chị đi nhanh lên, trèo lên tầng 2 mà xem rõ hơn đấy, để em trông thức ăn cho, ước được thành tỉ phú rồi nhớ chia tiền cho em đấy_ tôi giục
- Ừ ừ ừ, chi biết rồi_ nói rồi chỉ Lan thoăn thoắt đi ra ngoài chạy lên tầng 2 vui vẻ như 1 đứa trẻ, nhìn theo bóng chị mà tôi ko khỏi phì cười, chị lan, đúng là dễ thương hết biết.
Nhưng thôi phải giải quyết vấn đề của những năm 45 ngay mới được, nghĩ thế tôi nhón tay bốc 1 miếng thịt gà thơm phức, ngon lành, 1 miếng chưa đã, nên tôi ăn liền tù tì 3 miếng, đúng là sướng cái miệng, Đang nhai nốt miếng thứ 3 thì tiếng chị Lan từ ngoài vọng vào khiến tôi suýt nghẹn:
- Này Nhiên, em có nhầm ko đấy sao chị chẳng thấy ngôi sao băng nào cả thế
Thôi chết, chị ấy thể nào cũng nhìn thấy cái đĩa bị vơi đi thế thì việc tôi ăn vụng sẽ bại lộ mất, mất mặt quá. Tôi bèn nhanh trí hất chiếc vung nồi đến xoảng 1 cái hốt hoảng kêu to:
- Chị Lan ơi.... Con mèo...
Chị Lan từ ngoài hớt hải chạy vào xót xa nhìn đĩa gà kêu lên:
- Trời ơi mất một góc rồi
Tôi khịt mũi ngước đôi mắt tròn xoe, vô (số) tội lên nhìn chị Lan giọng hối hận:
- Xin lỗi chị, tại em sơ suất, vừa quay qua quay lại nó đã thó trộm mất 3 miếng rồi
- Ủa sao em biết rõ vậy?
Thôi chết tôi nói hớ, thấy thế tôi vội vàng biện minh:
- Em nhìn thấy rõ mà, chị quên em là thần đồng à (thần đồng thì liên quan gì đến việc này nhỉ?)
Nhưng chị Lan lại tin sái cổ cười xuề xòa:
- Thôi chị ko trách em, có trách thì trách con mèo đáng nguyền rủa kia_ nói rồi chị ra chỗ nấu nướng rút ra 1 con dao (choáng)
Chạy ra ngoài chỉ về 1 hướng vô định quát:
- đồ chết dẫm kia, tao mà biết mày là con mèo nào tao chém cho nát da nát thịt.
Tôi nghe mà lạnh cả xương sống, vội nói:
- Thôi em lên nhà chào mẹ đây, chị cứ chuẩn bị đi nhé
Rồi ko đợi chị trả lời tôi vội lủi mất, cái sự ngây thơ dễ thương của chị Lan cũng có lúc làm tôi điếng hồn.
À nhắc mới nhớ, vị khách mà chị Lan nói đến là ai đấy nhỉ?, tò mò quá!
Nghĩ vậy nên tôi nhanh chân bước lên nhà, trong phòng khách mẹ tôi đang ngồi trò chuyện vs 1 người phụ nữ khá đẹp và sang trọng. Tôi bước đến lễ phép chào:
- Con chào mẹ, cháu chào cô ạ (cháu ngoan Bác Hồ đấy)
- Ô Nhiên về rồi đấy hả con, ra đây đi_ Mẹ tôi nhìn tôi cười rõ tươi vẫy tay ra hiệu cho tôi lại gần_ Đây là cô Yên bạn của mẹ, cô ấy sống ở nước ngoài vừa mới về nước.
Cô Yên nhìn tôi mỉm cười đôn hậu nói:
- Con gái cậu trông xinh quá, cháu bao nhiêu tuổi rồi, học trường nào ấy nhỉ?
- Dạ trường Thanh Đằng ạ, sinh nhật tới là cháu tròn 17t_ tôi nói kèm theo 1 nụ cười, ko hiểu sao nhìn người phụ nữ này tôi thấy rất giống 1 người...
Mắt cô ấy sáng lên rồi lại mỉm cười tươi nói tiếp:
- Vậy chắc cháu biết Jackson nhà cô rồi, nó thực tập ở trường Thanh Đằng.
Jackson? Jackson nào nhỉ, tôi có biết thằng nào tên Jackson đâu, khoan đã ko phải chứ chẳng lẽ là...
Mẹ tôi vui vẻ nói vs cô Yên để mặc tôi đứng đó vs những suy nghĩ mông lung
- Này cậu để con trai 1 mình học đại học ở VN mà ko lo à?
- Chậc tớ cũng lo lắm chứ, tớ đã bảo nó học ĐH ở bên nước ngoài thôi, nhưng nó có nghe đâu cứ nhất quyết đòi về VN học ĐH, nó nói nó muốn làm thầy giáo dạy cho bọn trẻ ở VN.
- Con cậu có ý chí đấy, chắc nó đẹp trai lắm nhỉ, chồng cậu đẹp như thế cơ mà
- Ôi dào đẹp trai mà làm gì, chỉ tổ phiền phức, cậu biết ko hồi nó học cấp 3 bên kia, cứ mỗi ngày lại có 1 em đứng nấp nó trước cửa nhà mình, đến mình còn thấy phiền phức nữa là nó, Haizzz chỉ mong sao...nó nhanh chóng tìm được 1 nửa kia cho mình_ nói đến đây ko hiểu sao cô ấy lại khẽ liếc tôi. Còn mẹ tôi cũng nhìn tôi cười tủm tỉm.
Gì...thế này? 1 kiểu ghán ghép công khai ư? Ko có bố tôi ở nhà tôi biết ngay là sẽ có chuyện này mà. Phải nói vs các pạn bố mẹ tôi là 1 cặp ngộ nhất trần đời. Bố tôi thì cứng nhắc bảo thủ, ôg cấm ko cho tôi yêu đương gì trong khi còn học hành, còn mẹ tôi lại mộng mơ viển vông bà chỉ mong tôi có bạn trai sớm, mẹ tôi thường xỉ trán tôi bảo: "con sắp trở thành phiên bản nữ của bố con rồi đấy, mau tìm bạn trai đi cho đời mới mẻ" Thế đấy 2 người khác nhau 1 trời 1 vực thế mà vẫn sống hạnh phúc, vẫn có thể hợp tác sinh ra và nuôi nấng lên 1 đứa con tuyệt vời như tôi. Haizzz chẹp... trên đời lắm chuyện kì lạ.
Chiếc điện thoại của cô Yên đột nhiên rung lên bần bật, cô nhìn vào máy rồi cười vs mẹ tôi nói:
- Nó gọi đấy
Rồi cô đưa máy lên tai nghe
- Con sắp đến chưa Jackson, nhanh lên đừng để mẹ và cô chờ
.....
- Ừ nhanh lên nhé, yêu con
Cô ấy cụp máy rồi cười tươi nói:
- Nó sắp đến rồi.
2 người ngồi nói chuyện rôm rả biến tôi trở thành người thừa, tôi muốn lên phòng lắm rồi nhưng lại sợ nên vẫn ngồi im quay mặt vào trong. 1 lúc sau có người bước vào, giọng 1 người con trai lên tiếng:
- Cháu chào cô ạ.
- Đây là con trai mình Jackson_ cô Yên lên tiếng
Giọng người con trai lại vang lên cằn nhằn:
- Mẹ, tên con bây h là Quốc Thiên, đừng gọi con là Jackson
Tôi chết sững, vội quay mặt ra, tôi và tên đó nhìn nhau, 4 con mắt sửng sốt.....
- Thầy....
- Em là....
Tôi và ông thầy khỉ vàng cùng đồng thanh nói, còn hai bà mẹ thì giương mắt sửng sốt nhìn, mẹ tôi lắp bắp:
- 2 đứa quen nhau à?
- Ôi ko chỉ quen đâu mẹ, con và thầy đã có 1 cuộc nói chuyện thân tình đấy, ko những thế còn để lại những "ấn tượng khó quên" trong lòng nhau nữa kìa_ tôi mỉa mai nói
- Em giận dai quá đấy, tôi xin lỗi rồi mà.
- Lúc nào? ở đâu? h nào? Phút nào? Sao em ko biết nhỉ? Mà thầy cũng lịch sự quá cơ ko dưng lại đến đây thăm hỏi em
- Ôi dào, tôi đến thăm mẹ em đấy chứ
- Hừ, mẹ sinh ra con, suy ra con vs mẹ là 1, thăm mẹ cũng có nghĩa là thăm con
- Làm gì có cái lí lẽ ấy
- Vậy h có rồi đấy, có muốn học hỏi ko em dạy cho, thưa thầy.
- Thôi đôi co vs em có lẽ tôi sẽ tổn thọ mất
- Hihi thầy làm gì có thọ mà tổn, nhưng thôi sợ thầy ko sống được lâu làm ma đến tìm em thì chết nên em tạm tha cho thầy đấy hihi
- Chẳng thể nào nói lại được em_ ông thầy khỉ vàng nén giận nói vs tôi, khuôn mặt ko cười nổi
- Cảm ơn thầy quá khen, em rất cảm kích_ tôi cười mỉa mai
Chỉ tội nghiệp cho 2 bà mẹ cứ há hốc mồm nhìn 2 đứa con vàng con bạc của mình đá đểu mà cứ nghĩ là chúng đang mắng yêu nhau (pó tay) sung sướng cười tít cả mắt, con ra dấu dùng 2 tay đập vào nhau nữa chứ, đúng là xì teen hết biết.
Sau màn chào hỏi = cách đá đểu nhau giữa tôi và ông thầy khỉ vàng cuối cùng 2 đứa đều thỏa thuận là tạm dừng lại bởi vì tôi cũng đói quá rồi, 3 miếng thịt gà lúc nãy ko đủ làm tôi no, mà 1 khi tôi đã đói thì chẳng còn sức lực để đấu võ miệng nữa (xét về võ miệng thì tôi đạt đai đen đấy) Vì thế mà h đây chúng tôi đang ngồi trước bàn ăn ngon lành, ko thèm giữ ý tôi cầm đũa lia nhanh những miếng ngon, đũa tôi vừa hạ cánh ở 1 miếng thịt ngon lành thì cùng lúc đó có 1 cái đũa khác chặn lại, tôi nhìn lên, ông thầy khỉ vàng nhìn tôi cười nhăn nhở, lẽ dĩ nhiên là tôi ko chịu thua quyết dành ăn cho = được, vì thế trên bàn ăn đã có 1 cuộc đọ dũa diễn ra kịch liệt cứ như trận đấu võ kinh điển giữa Thành Long và Lý Liên Kiệt, cuối cùng miếng thịt chẳng vào bát ai cả mà bay ra ngoài, Chít, Pi,và Ki cùng nhau cắn xé (híc đúng là tinh thần đồng đội của chó có khác ) Tôi ngậm ngùi nuốt cơn hận vào bụng lia đua sang miếng khác mà tiếc hùi hụi
Ở bên cạnh chị Lan cũng ăn cơm cùng chúng tôi, tuy mang danh nghĩa là người giúp vc nhưng gia đình tôi luôn coi chị là người thân nên bữa ăn luôn có mặt của chị. Chẳng hiểu sao hôm nay chị lại im hơi lặng tiếng thế, bình thường chị là người nói nhiều nhất mà, tôi liếc mắt về phía chị, nhưng ôi thôi đôi mắt của chị đang đắm đuối nhìn ai kia, ko được tôi ko thể để chị Lan dễ thương bị dụ dỗ bởi vẻ đẹp trai như con chó lai của ông thầy khỉ vàng kia được phải kéo chị ra thôi.
Nghĩ thế nên dừng đũa khẽ kéo áo chị nói:
- Chị thích ông thầy em hả?
Trước câu hỏi thẳng của tôi chị Lan lúng túng thấy rõ khuôn mặt đỏ ửng lên trông thật dễ thương:
- Đâu.. đâu có
- Lại còn ko, thế sao nhìn người ta đắm đuối thế
- À ..ừ thì cũng có chút chút...._ chị ngượng ngùng nói
Tôi nhăn mặt nói:
- Thế thì ko được rồi..
- Cái gì ko được cơ?_ chị ngây thơ hỏi
- Em nói cho chị biết nhé_ tôi ghé miệng vào tai chị Lan thầm thì nói_ Ông thầy này trông thế thôi, chứ là 1 tay cua gái có hạng đấy, em đã tình cờ thấy ổng 1 tay ôm 3 cô chân dài đấy_ tôi làm vẻ mặt nghiêm trọng
- Thật thế ư???_ Chị Lan bụm miệng hoảng hốt nói_ nhưng trông đứng đắn và tri thức lắm mà
Tôi nhăn mặt làm điệu bộ xua xua tay giống của Lee Jun Ki trong Nhất chi mai nói:
- Đấy chính là điểm lợi hại của thầy ấy, chị đừng trông mặt mà bắt hình rong_ rồi tôi ngước mặt lên cười vs ông thầy khỉ vàng 1 cái khiến ông ta ngẩn tò te chẳng hiểu gì cả nhưng cũng cười đáp lại, lợi dụng nụ cười ấy tôi nói vs chị Lan:
- Đấy chị thấy chưa thầy ấy hay cười như thế để cua gái lắm, con gái trường em ko biết đổ bao nhiêu đứa rồi, tốt nhất là chị đừng dính vào kẻo rước vạ vào thân
Lẽ dĩ nhiên là chị Lan tin sái cổ (tôi đã nói là chị ấy dễ thương lắm mà) cúi xuống ăn tiếp ko nhìn ông thầy nữa he he tôi ko thể để mất 1 đồng minh quan trọng là chị Lan được.
Nhưng người ta nói "gieo nhân nào thì gặt quả ấy" cấm có sai, khi ko nhìn ông thầy khỉ vàng thì cái miệng của chị Lan lại được bóc keo và thế là cái miệng chị, nó lại hoạt động liên tục, và những gì nó phát ra cũng đủ để tôi dù còn đói nhưng cũng ko thể nuốt nổi, trời ạ, biết thế tôi đã để cho chị thoải mái ngắm ông thầy khỉ vàng rồi
Nhưng có hối hận cũng muộn rồi huhuhu
Chị Lan đột ngột dừng ăn ngẩng đầu lên nhìn tôi cười toe hỏi:
- Mà Nhiên này, lúc nãy vội quá chị quên chưa hỏi sao em bảo hôm nay có sao băng thế mà chị chờ mãi chẳng thấy ngôi sao nào xẹt qua cả?
Ôi ko gì thế này tưởng mọi chuyện đã qua truông rồi chứ, trời ơi chị Lan ơi chị hại em rồi. Mẹ tôi và cô Yên đang vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ nghe chị Lan nói thế thì dừng lại chăm chú nhìn 2 đứa, cả ông thầy khỉ vàng cũng dừng đũa nhìn, tôi méo cả mặt chẳng nói được câu nào, quả này thì tôi sẽ trở thành trò cười cho mọi người mất huhuhu mất mặt quá. Mẹ tôi nhíu mày hỏi:
- Sao băng gì cơ Lan?
- Ủa? ko phải hôm nay có sao băng sao, vừa nãy em Nhiên có nói vs cháu là tivi người ta bảo hôm nay sẽ có mưa sao băng mà_ Chị Lan hồn như cô tiên nói trong khi đó tôi đã thất bại trong nỗ lực đá lông nheo ra hiệu cho chị đừng nói nữa.
Mọi người đều tròn mắt nhìn tôi, biết nói gì bây h, chẳng lẽ tôi lại bảo tôi xem tivi trong mơ rồi thấy ngươi ta thông báo vậy nên mới đi nói vs chị Lan à. Mẹ tôi nghiêm mặt nhìn tôi hỏi:
- Nhiên chuyện này là thế nào, sao băng ở đâu ra sao con lại nói thế vs chị Lan?
Tôi ngúc ngoắc đầu ko nói nổi câu nào, rồi quay sang chị Lan mẹ tôi hỏi tiếp:
- Nhiên nó bảo cháu thế khi nào?
- Dạ lúc chiều tối, khi cháu đang sắp mâm thì em ấy về, rồi em ấy bảo tầm đó là có sao băng hỏi cháu ko đi ngắm à, thế là cháu chạy lên tầng 2 bảo em ấy ở đấy trông thức ăn, nhưng mãi mà chẳng thấy ngôi sao băng nào cả nên cháu xuống, ai dè..._ chị Lan ngập ngừng
- Ai dè thế nào_ mẹ tôi hỏi
- Ai dè, đúng lúc ấy Nhiên bảo có con mèo chạy vào ăn vụng mất mấy miếng thịt gà ạ.
1s...2s...3s im lặng tôi cảm thấy 3s trôi qua mà cứ như cả thế kỉ ấy, mẹ tôi và cô Yên nhìn tôi trân trối và rồi đến giây thứ 4 thì....
- Ôi... HAHAHAHAHAHA buồn cười chết mất_ ông thầy khỉ vàng rú lên cười như chưa bao h được cười bỏ bát xuống gục đầu vào bức tường đằng sau cười như nắc nẻ,
Mặt tôi đỏ ửng như quả gấc, ước chi bây h có 1 lỗ nhỉ, tôi sẽ chui xuống ngay lập tức, xấu hổ quá đi mất. Đã thế chị Lan vẫn ko thèm tha cho tôi ngô nghê hỏi:
- À,... thế còn mèo ấy trông như thế nào hả Nhiên?
Nóng mặt nên tôi đáp bừa:
- Thì con mèo tam thể của bác Hà hàng xóm đấy
- Ủa, con mèo ấy bị đánh bả chết rồi còn đâu._ chị Lan ngạc nhiên nói
- HAHAHAHAHAHA chết mất... HAHAHAHAHAHA_ ông thầy khỉ vàng càng cười dữ hơn, cái đầu cứ gật lên gật xuống, cả người rung lên bần bật.
Tôi giận dữ nghiến răng ken két, đặt mạnh bát cơm xuống bàn đi đến chỗ ông thầy khỉ vàng dùng mỉm cười dịu dàng hỏi:
- Ủa thầy bị nghẹn à? Để em giúp thầy nhé
Nói rồi tôi dùng nội công vỗ 3 phát thật mạnh vào lưng ông thầy, khiến ông thầy khỉ vàng đau quá kêu lên dừng cười ngay lập tức.Hừ cho đáng đời cái đồ vô duyên thúi cười trên nỗi đau khổ của người khác. Rồi bằng 1 nụ cười tà khí tôi nghiến răng hỏi:
- Thầy đã hết nghẹn chưa ạ?
- Rồi..rồi hết rồi_ ông thầy khỉ vàng hổn hển nói
- Vậy thì tốt quá_ rồi quay sang những người khác tôi mỉm cười nói:
- Con ăn no rồi ạ, mẹ cô, thầy và chị Lan cứ ăn tiếp con đi ôn bài đây
Nói xong tôi quay ngoắt người bỏ đi trong lòng ngùn ngụt lửa giận.
Xấu hổ đến chế đi cho xong huuhuhu
Tôi về phòng đóng sập cửa lại, trùm chăn gằm nhấm nỗi đau khổ, thế mà ở dưới nhà thỉnh thoảng lại rộ lên những tràng cười vui vẻ, có thèm để ý đến 1 bà già ngồi xó nhà như tôi đâu, huhu tôi thành người thừa rồi.
Tôi cứ nằm như thế cho đến khi mẹ gọi xuống để chào cô Yên, tôi thủng thỉnh đi xuống nhà và lễ phép chào tạm biệt cô Yên và ông thầy khỉ vàng đáng ghét. Khi chiếc taxi chở 2 mẹ con họ khuất bóng, tôi định quay người bước vào nhà thì nghe tiếng mẹ goi:
- Nhiên, ra mẹ hỏi
Tôi quay người ngước đôi mắt dò hỏi lên người mẹ giận dỗi nói:
- Có chuyện gì ko ạ, nếu là chuyện ban nãy thì con ko muốn nghe đâu.
- Con thấy thằng Thiên thế nào?_ mẹ tôi nhìn tôi hồ hởi hỏi
- Thế nào là thế nào cơ, mẹ nói gì con ko hiểu_ tôi giả vờ ngô nghê
- Ghét thế cái con này cứ giả vờ, mẹ thấy nó cũng thix con cả buổi nó cứ nhìn con cười suốt, thế con thấy thằng Thiên có đẹp trai ko?
- Đẹp ạ
- Giỏi giang ko?
- Giỏi ạ
- Có chí lớn ko?
- Lớn ạ
- Nhà có giàu ko?
- Giàu ạ
- Thế con có thích nó ko?_ Mẹ tôi hồi hộp hỏi
- Không ạ_ tôi đáp gọn lỏn, mẹ tôi như bị tạt gáo nước lạnh vào mặt trong trời mùa đông giận dữ nói:
- Như thế còn chê thì thế nào mới vừa ý đây
- Ơ hay mẹ nói buồn cười thế, đâu cứ đẹp trai, nhà giàu, giỏi giang có chí là bắt buộc phải thích chứ.
- Người toàn diện như thế các cô gái khác đều thích sao mình cô là ko thích, rồi cô cứ học theo ông bố bảo thủ cố chấp của cô đi thể nào rồi cũng ế chồng.
- Mẹ này, nếu giả dụ con có thích thầy Thiên đi chăng nữa thì bố con cũng ko chấp nhận đâu, mẹ cũng biết có ai dám trái lệnh bố bao h đâu.
- Hừ 1 chàng rể như thằng Thiên thì bố cô có chê đằng trời.
- Hihi thế thì mẹ ko biết rồi bố con ghét nhất là những thằng tóc xanh tóc vàng đấy à.
- Ô hay, cái con này tóc của thằng Thiên là màu tóc tự nhiên mà lị có phải nhuộm đâu
- Chẳng phải mẹ vẫn chê bố con là bảo thủ mà, vì thế bố con sẽ ko chấp nhận bất cứ lí do gì cho mái tóc màu lông khỉ của thầy Thiên đâu.
- Hừ mẹ quyết rồi, ko thix rồi dần dần gần nhau sẽ trở lên thix thôi, mẹ nói vs thằng Thiên rồi mai nó sẽ đón con đi chơi.
- Được thôi, thầy ấy cứ đến rồi 1 mình thầy ấy đi chứ con ko đi đâu, cả tuần mới có ngày nghỉ mẹ phải cho con ngủ chứ.
- Ko đi thật chứ?
- Vâng_ tôi gật đầu chắc nịch
- Tốt thôi, nếu ko đi mẹ sẽ công bố bức ảnh thời sơ khai nguyên thủy ko 1 mảnh lá trên người của con cho mọi người biết đảm bảo con sẽ nổi tiếng hơn bây h đấy_ mẹ tôi nói rồi đi vào phòng.
- Mẹ ...mẹ đừng mà
Trời ơi sao ai cũng ép tôi vào bức đường cùng thế.
Nỗ lực năn nỉ ỉ ôi của tôi đối vs mẹ trở lên vô vọng, tôi lê tấm thân tàn về phòng, đau đớn chỉ hận ko hét lên được, cuối cùng trong cơn đau khổ vật vã tôi..ngủ lúc nào ko hay.
Sáng hôm sau khi con chim đang ríu rít trên cành cây tôi đã nghe tiếng mẹ gọi nhưng kệ giấc ngủ vàng của tôi mà, tôi dùng chiến thuật lì ko thèm ư hử gì cả, thấy ko có động tĩnh gì tôi yên tâm vùi mặt vào chăn ngủ tiếp. Bỗng tôi thấy nhột nhột gai gai trên mặt, mở mắt ra đập vào mắt tôi là 1 màu vàng như lông khỉ, và nụ cười đáng ghét
- Em còn chưa chịu dậy à? Con gái mà ngủ ngày là xấu lắm đấy
tôi suýt nữa thì hét lên, nhưng may tôi đã kịp lấy lại bình tĩnh xoay người vào trong dùng cái giọng ngái ngủ càu nhàu:
- Khiếp quá cái con khỉ vàng trong cơn ác mộng hôm qua còn theo mình đến tận bây h _ hừ dù ai nói ngả nói nghiêng tôi vẫn quyết sống chết bảo vệ giấc ngủ vàng của mình
- Em ko dậy cũng ko sao, tôi ko ép, tôi chỉ chuyển lời hộ mẹ em thôi, mẹ em bảo nếu em ko dậy cũng ko cần gọi nữa, xuống nhà mẹ em sẽ cho tôi xem 1 thứ rất hay, thôi tôi xuống đây, tò mò quá...
Tôi vội bật dậy như lò xo tỉnh như sáo. Ông thầy khỉ vàng nhìn điệu bộ của tôi cười nói:
- Công nhận hiệu nghiệm thật.
Tôi ngước mắt lên nhìn ông thầy rồi nhành ra 1 nụ cười nói:
- Thầy lấy cho em chiếc thoại vs
- Để làm gì cơ?_ ông thầy khỉ vàng ngây ngô hỏi
- Chậc để gọi điện cho cảnh sát
- Sao lại gọi điện cho cảnh sát?_ ông thầy trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên hỏi.
- Thì để cảnh sát đến bắt thầy đi vì cái tội xâm phạm phòng cá nhân bất hợp pháp chứ sao_ tôi giận dữ nói
Ông thầy khẽ nhún vai nói:
- Ôi dào tôi có muốn vào phòng em đâu, tại cô Hoa (mẹ tôi) ủy thác đấy chứ.
- Ko muốn nhưng vẫn vào, vào rồi thì thành ra muốn, muốn rồi thì cứ ở lại, ở lại thì ko chịu ra, thế rốt cục có ra ngoài cho em thay đồ ko?_ tôi quát
- OK..Ok làm gì mà nóng thế, tôi ra ngay đây, đừng ngủ nữa đấy nhé._ nói rồi ông thầy khỉ vàng nhanh chân bước ra ngoài.
Tôi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo 1 cách chậm chạp. Khi tôi vừa lê bước xuống nhà, mẹ tôi nhìn tôi cười rồi nụ cười nhanh chóng tắt lịm, bà lôi tôi vào trong phòng nhíu mày nói:
- Đi chơi mà ăn mặc cái kiểu gì kia, thấy lâu nên mẹ tưởng con chăm chút kĩ lăm chứ, ai dè, trông ko khác gì đứa đi bụi, đi chơi ai lại mặc quần bò bạc phếch vs áo phông thế này, lên nhà lấy cái váy trắng mẹ mua cho con mặc vào, nhanh
- Ko con ko mặc đâu đi chơi thì phải thoải mái chứ, mặc váy vướng víu lắm.
- Ko mặc chứ gì, mẹ sẽ tung bức ảnh hồi nhỏ của con đấy.
- mỗi bức chỉ được uy hiếp một lần thôi chứ.
- Ô hô ai bảo mẹ chỉ có 1 bức, yên tâm mẹ có mấy cái lận, thôi ko lằng nhằng đi thay nhanh lên.
Tôi ngậm ngùi vác xác lên phòng thay áo. Chiếc váy trắng cộc tay dài đến đầu gối ôm lấy người khiến tôi khó chịu. Lúc tôi đi xuống, mẹ và ông thầy khỉ vàng cùng tròn mắt nhìn tôi. Mẹ tôi tấm tắc khen:
- Đấy thế có phải đẹp ko
Còn ông thầy khỉ vàng thì nhìn tôi ngẩn ngơ, thấy thế tôi quay sang hỏi nhỏ:
- Thầy ơi trên trời có mấy ông sao?
- Ơ đây là ban ngày mà?_ ông thầy khỉ vàng ngây ngô hỏi lại
- Vâng, trên trời thì ko có nhưng em thấy trong mắt thầy có 2 ông đấy
Biết tôi nói móc ông thầy khỉ vàng đỏ cả mặt lúng túng gãi đầu. Mẹ tôi đột ngột lên tiếng:
- Thôi 2 đứa đi đi, à trưa nay mẹ ko nấu cơm con đâu đừng về nhà ăn trưa, Thiên bao nó 1 bữa nhé.
- vâng ạ_ ông thầy khỉ vàng đáp kèm theo 1 nụ cười tươi
- À Nhiên đưa túi sách cho mẹ, tạm thời hôm nay con sẽ ko cần dùng đến tiền đâu_ rồi ko chờ tôi đưa mẹ tôi giằng lấy túi sách thủng thỉnh đi vào trong
Ôi người đẩy tôi xuống vực thẳm chính là bà mẹ yêu quý
Vậy là 1 cuộc hẹn hò bất đắc dĩ giữa tôi và ông thầy khỉ vàng bắt đầu mà người làm cầu nối chính là mẹ tôi, chưa bao h tôi lại mong bố về đến thế, nếu có bố tôi ở nhà thì sẽ chẳng có bất kì thằng con trai nào (trừ họ hàng) dám bén mảng đến trước cổng nhà tôi, chứ nói gì dẫn tôi đi chơi thế này, nhưng hiện tại thì mẹ tôi mới là người nắm thế thượng phong nên tôi đành ngậm ngùi nuốt mật đắng. Lửa giận ngùn ngụt trong lòng nên tôi xả tức = cách dậm chân nện thật mạnh xuống đường, khiến ai đi qua cũng phải trố mắt nhìn. Cũng phải thôi ai đời 1 cô gái trông dịu đang vs mái tóc xõa dài ngang vai và bộ váy trắng dễ thương lại có nhưng bước chân voi như thế. Ông thầy khỉ vàng đi bên cạnh đằng hằng giọng nói:
- E hèm.. em đang bị xếp vào diện cố gắng phá hoại của công đấy, có tức gì thì cũng đừng làm khổ cái đường chứ, nó có tội tình...
- Này, sao đột nhiên thầy lại ngoan ngoãn thế, mẹ em bảo gì thầy cũng nghe à? Sao ko từ chối thì h em đâu có phải làm khổ cái đường_ tôi bực mình ngắt lời
- Tại tôi thích thế,
- Ôi trời ơi, điên mất thôi_ tôi ngửa cổ lên trời than
- Thế bây h em muốn đi đâu chơi đây?
- Nhà sách_ quả thật chỉ có nơi đấy khiến tôi vui thôi.
Ông thầy khỉ vàng nhăn mặt cằn nhằn:
- Em là con mọt đấy à, được dịp đi chơi vs 1 người đẹp trai như tôi (trời) mà lại vào nhà sách thì còn ra thể thống gì nữa.
- Kệ thầy, em chỉ muốn đến đấy thôi
- Thôi được vậy tôi sẽ là người quyết định chỗ chơi.
- Ê, em chọn nhà sách cũng vì thầy đấy, ở nhà sách ít ra thầy cũng đc bình yên, chứ ở nơi khác em đảm bảo thầy sẽ mệt vs em đấy.
- Ok Ok tôi chịu đc hết, h đi chứ
- Đi đâu cơ
- Công viên giải trí_ ông thầy đáp gọn lỏn rồi kéo tôi lên xe buýt. Tôi cằn nhằn là nhà giàu như thế tại sao ko đi xế hộp riêng, cùng lắm thì cũng là 1 con SH chẳng hạn, thì nhận được câu trả lời là đi như vậy cho có cảm giác thú vị (pó tay), sướng quen rồi nên muốn khổ đây mà.
Nhưng tôi lại nghĩ khác có khi ông thầy lại muốn được trưng cái mặt đẹp giai ra để cho lũ con gái trầm trồ, tán thưởng chứ chẳng phải vì thú vị gì hết, bằng chứng là lúc này đây, trên chiếc xe buýt màu đỏ dễ thương, ko hẹn mà gặp tất cả các cô gái trên xe đều hướng ánh mắt về phía... tôi, nhưng lẽ dĩ nhiên là ko phải nhìn tôi, mà là nhìn cái ông thầy khỉ vàng lai Tây bên cạnh, rõ chán. Tôi vội rút cái khẩu trang ra đeo vào, và quay mặt đi kẻo trên xe có người quen nhận ra tôi thì sáng mai đến trường trên bảng tin sẽ có dòng tít to đùng là "thần đồng hẹn hò vs thầy thực tập" lúc ấy thì tôi sẽ càng nổi tiếng hơn.
Ông thầy khỉ vàng ngạc nhiên nhìn tôi hỏi:
- em sao vậy say xe à?
- ko chỉ là em ko muốn em và thầy cùng nổi tiếng thôi.
Cuối cùng cái xe chết tiệt cũng dừng lại trước cổng công viên giải trí
Tôi và ông thầy khỉ vàng bước xuống xe mang theo bao ánh mắt tiếc nuối của các cô gái, tôi cảm thấy dễ chịu hẳn lên, ngồi trên xe thật là chật chội, bức bối, ko phải xe buýt đã hết chỗ, mà chỉ tại các cô gái cứ thích xúm lại chỗ tôi ngồi mà nguyên nhân cũng chỉ tại cái tên kia, tôi khẽ lừ mắt về phía ông thầy khỉ vàng đang cười nhăn nhở.
Cái công viên giải trí mà chúng tôi dừng chân là 1 cv mới xây dựng khá đẹp, cv này cái Trang đã từng rủ tôi đến mấy lần nhưng tôi ko chơi gì cả mà chỉ ngồi ở gốc cây đọc sách. Ông thầy khỉ vàng hồ hởi kéo tôi vào miệng cứ cười ko ngớt, chà nhớ anh chàng Dương quá. Tôi sẵng giọng hỏi:
- Thế h chơi trò gì đây, em nói trước rồi đấy nhé, chơi cùng em thầy ko thể về nhà nguyên vẹn được đâu
- Đã nói rồi mà, tôi chịu đc hết. Chúng ta đến cái đó trước đi
Và chúng tôi đang đứng trước ngôi nhà ma. 2 đứa dắt díu nhau vào trong. 5 phút sau có 1 tiếng kêu thất thanh vọng ra từ ngôi nhà ma dễ thương, liền sau đó có 1 thằng con trai tóc vàng kéo 1 đứa con gái mặc váy trắng chạy như bay ra khỏi nhà ma ko ai khác chính là ông thầy khỉ vàng và tôi.
Nhưng các pạn có biết tiếng la vừa rồi là của ai ko? Nghe cuộc nói chuyện này đi
- Này...hà..hà... sao em lại làm thế hả?_ ông thầy khỉ vàng cúi gập người xuống vì mệt hổn hển nói
- Làm cái gì cơ?_ tôi hỏi lại mắt tròn xoe
- Sao em lại đánh cái người giả ma vừa nãy??
- Ô hay thầy hỏi lạ nhỉ? hắn dám giả ma giả quỷ nhát em thì em đánh hắn có gì là xấu.
- Trời ơi, đó là nhà ma, nhà ma đấy, nếu ko có người giả làm ma thì còn gì là nhà ma nữa, nếu tôi ko kéo em đi thì người ta đã bắt đền rồi
- Hừ, em ko cần biết, ai bảo hắn dọa em, mà có bắt đền thì phả bắt đền thầy, ai bảo thầy kéo em vào chỗ quỷ quái đó còn ko cả dặn trước thì sao em biết.
- Đúng là chịu thua em luôn.
Tôi và ông thầy khỉ vàng cùng ngồi xuống gốc cây nghỉ 1 chút
Té ra tiếng kêu thất thanh vừa rồi là 1 nhân viên của công viên giả ma để dọa khách trong nhà ma. Xấu số thế nào lại dọa đúng tôi thế là hắn bị tôi bẻ tay lên gối 1 cái, đúng là đáng thương.
- Vậy chúng ta thôi ko chơi nữa hả, về luôn chứ hả?_ tôi lên tiếng dò hỏi
- Ai..ai nói thế, chúng ta chơi tiếp đi, trò chơi mạo hiểm nhé.
Vậy là chúng tôi tiếp tục hành trình, chơi trò tàu hỏa siêu tốc. Trên chuyến tàu hỏa ấy có 1 tiếng hét to kinh khủng vang lên át cả những tiếng la khác, tiếng hét ấy ko ai khác chính là của thầy Thiên - ông thầy khỉ vàng, nhưng tại sao thầy ấy lại hét to như vậy nhỉ? hihi tôi biết đấy.
Chuyến tàu tốc hành vừa dừng lại, thầy Thiên và tôi cùng bước xuống, đi qua ông soát vé ông thầy đáng thương của tôi nhận được 1 nụ cười tủm tỉm cùng cái vỗ vai thân tình:
- Sợ lắm hả cậu bé, rõ khổ nhìn cái mặt phờ phạc thế kia cơ mà.
Còn những cô gái vừa mới lúc trước còn nhìn ông thầy tôi = con mắt đắm đuối như con cá chuối, thì bây h thay = cái nhìn như thể thầy ấy là 1 tên hifi chính hiệu kèm theo những tiếng xì xào:
- Trông đẹp trai, many thế mà lại....
Thử đoán xem tại sao thầy Thiên lại hét to như thế nhỉ hihi, xem ra tôi sắp phải chịu 1 trận lôi đình đây, trong bàn tay bây h của tôi vẫn giữ vài sợi tóc vàng.....
Thầy khỉ vàng tức giận đùng đùng bỏ đi lên trước ko thèm chờ tôi, nhìn bộ dạng của thầy ấy lúc này tôi phải cố gắng lắm mới có thể nhịn được trận cười phá lên như điên. Mặt mũi thì phờ phac, tóc tai thì ** rù, quần áo xộc xệch đến là thảm thương. Nhưng tôi chẳng dám cười to đâu, điều đó chẳng khác gì việc động vào ổ ong bò vẽ dại gì, tính mạng là trên hết.
Thế là ông thầy cứ tiếp tục bước những bước hùng hổ về phía trước cả người rung lên vì cố kiềm chế cơn giận, còn tôi thì lon ton chạy sau nhe răng ra cười liên tục, đột nhiên ông thầy khỉ vàng quay phắt lại khiến tôi ko kịp thu nụ cười khả ố lại giận dữ hét lên:
- Nói mau, sao em lại làm như vậy, hả????
- Làm gì cơ ạ?_ tôi ngây thơ hỏi lại ngước đôi mắt tròn xoe như hòn bi ve lên nhìn con khủng long đang phun lửa
- Đừng có giả ngây nữa, tôi hỏi sao em lại giật tóc tôi, em có biết mái tóc này là sinh mạng của tôi ko hả?_ Rồi đưa tay lên đầu vò mái tóc ** rù ông thầy cay đắng nói_ thế mà chỉ tại em mà nó thành ra thế này đây.
Tôi vội đưa tay lên che miệng cố ngăn tràng cười như điên lại, cổ họng phát ra những tiếng khò khè. Cuối cùng khi đã trấn tĩnh lại tôi nói dịu dàng:
- Thầy nè, ngày xưa thầy đi học, cô giáo thầy có dạy phải biết nghe lời bố mẹ ko?
- Chuyện ấy thì có liên quan gì đến vc em giựt tóc tôi?
- Chậc... thì thầy cứ trả lời đi đã, có hay ko nào?
- Ừ có, thì sao?
- Vậy thì thầy ko trách em được rồi_ tôi cười toe nói tiếp_ tại em ngoan nghe lời bố em chứ bộ.
- Thế bố em bảo em giứt tóc tôi à?
- Ko, ai lại bảo thế, nhưng bố em bảo khi gặp phải 1 sự cố bất ngờ hãy nắm lấy 1 thứ thật chắc, mà thầy thấy đấy cái tàu hỏa nó lại phóng bất ngờ như vậy, trong khi nghĩ đi nghĩ lại, em chỉ thấy mỗi tóc thầy là chắc nhất, nên....
- Em.... Em giỏi lắm_ ông thầy khỉ vàng nghiến răng nói
- Cảm ơn thầy quá khen_ tôi cười tít cả mắt_ vậy h mình về chứ hả thầy, em thấy thầy cũng mệt rồi
- Ko, nếu về thì có nghĩa là tôi chịu thua em à, được rồi lần này chơi trò gì nhẹ nhàng thôi, xem em còn làm gì được tôi.
Tôi chưng hửng bước đi theo ông thầy khỉ vàng. Trời ạ, các bạn biết chúng tôi chơi trò gì tiếp theo ko? Là trò chơi của bọn con nít, có mấy con vật dễ thương quay vòng vòng được giữ= những sợi dây thừng, người chơi cưỡi lên đó, thật là chẳng có gì thú vị cả, đột nhiên chân tôi đá phải 1 vật, mắt tôi sáng lên, tôi nhanh tay nhặt vật đó lên, có trò hay rồi đây, thầy Thiên ơi lần này thầy thê thảm rồi
Chúng tôi mua 2 vé rồi vào chơi, thầy Thiên trèo lên 1 con ngựa rồi bảo tôi:
- Em lên trước ngồi đi, nhỡ có ngã hay làm sao thì tôi còn đỡ .
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri102.tk. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri102.tk - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Nói rồi tôi nhanh chân chạy tót đi, để lại 2 tên đang ú ớ ko lên lời, mặt cả 2 đều đỏ bừng lên. Khà khà, đúng là cơm ngon nhất trên đời là cơm chùa.